Thống kê
Hôm nay : 1
Tháng 12 : 237
Năm 2019 : 8.892
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

GỬI NHỮNG NGƯỜI LÁI ĐÒ THẦM LẶNG

Đã lâu rồi chưa về thăm trường cũ

Con đường làng ngày đó tuổi đã già.

Đời tôi như cánh én mãi bay xa

Vẫn luyến tiếc màu hoa thời thơ ấy.

Đã lâu rồi chưa về thăm trường cũ

Con đường làng ngày đó tuổi đã già.

Đời tôi như cánh én mãi bay xa

Vẫn luyến tiếc màu hoa thời thơ ấy.

Người đưa đò bấy nhiêu năm vẫn vậy

Chỉ mái tóc, nếp da lên lão mà thôi.

Em trở về dâng thầy cánh hoa tươi

Cơn gió thoảng nghẹn lời trong phút chốc.

Sáng nay đây đôi bàn tay nắm chặt

Cho tôi về với ký ức tuổi thơ.

Cả đời thầy là bao chuyến đò đưa

Màu bụi phấn trên mái đầu ngã trắng.

Tập giáo án nơi góc bàn im lặng

Khách qua đò thương nhớ lắm đò ơi.

Thầy cho em chìa khoá bước vào đời.

Em lớn lên từ bao...bài giảng.

Từ vành nôi - tay thầy cô năm tháng.

Nơi mái trường cô là mẹ là cha.

Khi đủ lông chim vỗ cánh bay xa

Nhớ ngọn lá người mang về kết tổ.

Nhớ cái buổi mới đến trường bỡ ngỡ

Nhớ bàn tay... của cô giáo vỡ lòng

Đọc ê a, nét chữ hãy còn cong.

Cô dắt bước... bước đầu đời chập chững.

Có những lần chẳng may trò ốm nặng

Thầy đạp xe, tìm đến cạnh đầu giường.

Có những lần mưa bất chợt giữa đường

Tấm áo choàng che chung cùng cô giáo.

Nhỡ trượt chân.. thầy tận tâm chỉ bảo

Bài toán ở đời - nay em giải chưa xong.

Ngày Hội lớn... Em gửi tặng nỗi lòng

Mừng thầy cô đoá hoa đời đẹp nhất ...!!

 

 


Tác giả: Trần Thị Hoa Thắm
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Tin liên quan